Nếu không nhờ có được không gian đất đen, hắn cũng đã sớm tóc bạc da mồi, già nua lụ khụ như Vương Sơn trước mắt.
Tới lúc này, hai người mới thực sự dám chắc người thanh niên trước mặt chính là cố nhân trong ký ức năm nào.
Trong lòng họ vô cùng kinh hãi, không biết phải đạt tới tu vi bực nào mới có thể giữ được dung nhan trẻ mãi không già.
Càng như vậy, bọn họ càng không dám mở lời tương nhận. Chênh lệch thân phận giữa đôi bên giờ đây tựa như rãnh trời cách biệt, khiến người ta có muốn với theo bóng lưng cũng chẳng thể làm nổi.




